Sau những phút giây thỏa mãn, đầu óc Lập Thế Khang lúc này mới minh mẫn được một chút. Anh ôm cô vào lòng, khẽ hỏi: “Em có muốn đi bắn súng không?”
“Khi nào?” - Amy hí hửng ngẩng mặt lên nhìn anh, chớp mắt hỏi.
“Anh cũng chưa biết, để anh nói trợ lý đặt chỗ ở trường bắn cho hai chúng ta.” - Lập Thế Khang cười cười nhìn Amy, dịu dàng nói.
Amy nghĩ ngợi một lúc liền đưa ra ý kiến: “Chúng ta đến chỗ trước đây em hay đi đi. Lâu ngày không đến đó, em muốn đến ôn lại chút kỷ niệm xưa.”
Lập Thế Khang hôn lên môi cô, hạnh phúc nói ra một từ chắc nịch: “Được.”
...
Sau khi đưa Amy về cửa hàng, Lâm Cát Vũ ghé qua căn biệt thự của nhà mình tại Los Angeles để bàn tính chuyện kết hôn với Nam Phương. Ba mẹ anh nghe xong vui mừng đến mức cười không ngậm được miệng.
Bàa Sofia hớn hở nói: “Không ngờ hai đứaa lại tâm đầu ý hợp nhanh như vậy.”
Ba của anh, ông Lâm Chấn Thiên cũng góp lời: “Hôm qua lúc đi đưa tang của bà Catherine, ba cũng nghe qua chuyện này nhưng cứ nghĩ hai đứa chưa đến bước này.. Không ngờ con cũng nhanh lắm đó.”
Bà Sofia liền nhìn chồng giả vờ trách mắng để trêu chọc con trai: “Ông lạ thật. Con trai tối qua không về nhà thì ông phải hiểu chứ?”
Lâm Cát Vũ cúi cúi đầu, ngài ngại nói: “Con muốn mau chóng cưới Nam Phương về nhà. Chứ ở xa như vậy con không chịu nổi.”
Bà Sofia và ông Chấn Thiên nhìn nhau rôi ỏa lên cười: “Ồ, ra là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-vo-anh-yeu-em/1792577/chuong-187-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.