- Sở Vân… Hắn đến tột cùng đã mạnh tới mức độ nào rồi?
Trong đầu hiện ra hình tượng của Sở Vân, đôi lông mày của Thiết Ngao càng nhíu chặt lại.
Hắn cũng là thiên tài, thời trẻ tuổi hết sức nhiệt huyết, đã trải qua một phen đau khổ, hiện nay tâm tính đã thành thục hơn nhiều, sẽ không giống như lúc trước, tự nhiên đi coi thường Sở Vân.
Ngược lại, hắn coi Sở Vân là địch nhân lớn nhất trong đời mình.
Sở Vân tạo ra kỳ tích. Lúc này đây chiến tích đã không thể nào tưởng tượng nổi, khiến người khác phải sợ hãi. Đổi lại là Thiết Ngao hắn, hắn cũng tự nhận không làm
được tới trình độ như vậy.
Bất tri bất giác, Sở Vân đã trở thành ngọn núi lớn chặn trong lòng Thiết Ngao.
"Chiến lực của Sở Vân đến tột cùng là thế nào, đã lâu rồi mình không suy tính. Then chốt là ảnh hưởng mà sự kiện lần này mang đến a…"
Trong lòng Thiết ngao thở dài:
"Uy tín của Vũ Đảo tuyệt đối không còn. Là một trong năm tộc thượng cổ, vậy mà bị Sở Vân giết đến tận cửa, ngay cả Thánh nữ cũng không bảo hộ được. Hiện nay uy thế của Thư gia đã vượt qua Thiết gia ta. Ta vốn dự định khi chiến tranh kết thúc sẽ tấn công Thư gia, hiện nay xem ra, cũng không có khả năng."
Thiết gia lúc này đang bảo vệ chiến dịch, đánh trận tương đối giằng co. Tuy rằng Thiết gia thắng lợi, nhưng tổn thương cũng vô cùng nghiêm trọng, trong thời gian ngắn cũng không có dư lực tấn công thư gia.
Địch nhân của địch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-ton/1218738/chuong-342.html