Trong nội tâm Thiết Ngao cười lạnh không ngớt:
- Hỏa Phương Văn Thư, chính là hoài bích mang tội! Danh tiếng Thư gia tuy đang lên như diều gặp gió, nhưng Thủy gia cũng là một trong Thượng cổ ngũ tộc. Các ngươi cứ chơi đùa đi, đợi ta thu thập xong đám liên quân này, sẽ quay lại tính sổ với Thư gia các ngươi, trả lại gấp mười lần cho các ngươi những sỉ nhục trước kia!
…
- Thần tiên tỷ tỷ, cho đệ xin một cái bánh bao đi.
- Tiên nữ cứu khổ cứu nạn, lão đầu tử ta đã một tuần lễ chưa có gì vào bụng. Mong người bố thí cho ta một ngụm cháo với!
- Nhược Lan tiên tử, con ta đã bệnh hơn một tháng rồi, cầu xin người mau cứu lấy nó.
Một đám người quần áo tả tơi, có lão nhân, có hài tử, có phụ nữ, đều đang xúm xít vây quanh Thủy Nhược Lan, phát ra từng đợt thanh âm cầu khẩn.
- Mọi người an tâm. Trại cứu nạn sẽ được dựng lên ngay ở đây. Mọi người xếp thành hàng, từng người tiến lên nhận phần của mình. Đều có đủ cho tất cả, xin mọi người cứ an tâm. Dược công tử, phiền ngài đi cùng vị đại thẩm này một chuyến, xem bệnh cho con nàng
được không?
Thủy Nhược Lan ấm giọng, lời nói nhỏ nhẹ, thanh âm không lớn, nhưng lại vang vọng khắp thôn đảo vô danh này. Thiếu niên được xưng là Dược công tử kia, vũ phiến cân luân (đầu chít khăn tay cầm quạt giấy),ngọc thụ lâm phong, nghe được những lời này của Thủy Nhược Lan, vui mừng quá đỗi, mang theo ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-ton/1218714/chuong-318.html