- Mạt tướng......
Hắn dừng một chút, cúi đầu.
- ...Nguyện quy hàng!
- Cái gì, quân ta đại bại?
Nghe được tin chiến báo này, Trữ gia Đảo chủ đột nhiên đứng bật dậy, động tác quá mức kịch liệt, khiến cho cái ghế sau lưng đổ đến "rầm!" một tiếng. Hắn dường như vẫn không hề nghe thấy, thò tay tóm lấy cổ áo tên tộc nhân báo tin, trợn mắt quát:
- Ngươi nhắc lại một lần nữa xem nào?
Người báo tin bị biểu lộ của hắn hù đến phát hoảng, lắp ba lắp bắp lặp lại thêm một lần.
- Làm sao có thể? Đây chính là binh lực gấp ba đối phương! Thượng tướng Vương Trạch Long đâu! Ta muốn gặp hắn!
Trữ gia Đảo chủ mước miếng văng tung tóe, như là một con sư tử đã nổi khùng.
- Vương... Vương Trạch Long tướng quân, bị Sở Vân bắt làm tù binh, đã đầu hàng!
- Cái gì?
Giống như là sét đánh bên tai, nội tâm Trữ gia Đảo chủ chết lặng. Thoáng cái, hắn lập tức ngốc trệ, thân hình cứng ngắc, đứng yên giống như một bức tượng gỗ, không nhúc nhích một chút nào.
Xong rồi!
Đại quân đại bại, Trữ gia chúng ta nên làm cái gì bây giờ?
Xong! Trữ gia xong rồi!
Truyền thừa đến đời này, chẳng lẽ Trữ gia sẽ hủy diệt
trong tay ta sao?
Trữ gia Đảo chủ lẩm bẩm một cách vô thức, sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, lảo đảo vài bước, dường như là sắp ngã quỵ.
Vị trí địa lý của Trữ gia Đảo bốn bề trống trải, lợi cho kinh thương mậu dịch, nhưng lại không có hiểm địa để phòng thủ, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-ton/1218698/chuong-302.html