"Chờ chút…"
Tiểu Lôi sờ sờ lông mày của mình, cười khổ nói: "Cô nói là…rồng? Thật sự là một con rồng?"
Nguyệt Hoa rất khổ sở cười nói: "Đúng vậy."
Tiểu Lôi suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Rồng? Là rồng Đông phương, hay là Tây phương? Cô biết đó, rồng trong thần thoại Tây phương không giống rồng của người Đông phương chúng ta. Rồng theo người phương Tây mà nói, bất quá là cái loại thằn lằn to lớn có cánh biết bay mà thôi."
Nguyệt Hoa nghe xong Tiểu Lôi nói, trên mặt rốt cuộc mới lộ ra nụ cười: "Ta nghĩ… chính là cái loại mà anh nói, thằn lằn lớn có cánh dài biết bay.."
Trong ánh mắt Nguyệt Hoa lại có vẻ hơi hoảng sợ, tâm tình của nàng cũng hãm nhập vào trong những chuyện kỳ diệu… sau đó, nàng khe khẽ thở dài, nói: "Trong nhật ký của ta không có ghi lại nhiều lắm, nhưng ta có thể đem những chuyện nhiều ngày trước nhìn thấy nói lại cho anh nghe…"
Trong nhật ký ngày thứ tám, không ghi lại nội dung, Nguyệt Hoa kể lại:
"Con rồng đó ở ngay phía sau lớp băng, trợn mắt nhìn ta. Có lẽ nó không phải đang nhìn ta, mà là lúc nó chết, mắt đã trợn to như vậy.
Nó rất lớn, cực kỳ lớn, theo như mắt ta tính toán, thân nó cao đại khái trong khoảng từ tám đến mười thước, nói cách khác, nó cao như căn nhà ba tầng vậy.
Bộ dáng của nó cùng Rồng trong thần thoại Tây phương giống nhau, thân hình cao lớn đồ sộ, có hai cánh lớn.
Song đây cũng không phải là cái làm cho ta kinh hãi, làm cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-ton-vo-lai/1396761/chuong-112.html