Vô Nguyệt vừa tỉnh dậy, mắt như phủ một tầng sương mù trông vô cùng đáng yêu. Nàng ngước nhìn xung quanh, mắt hiện lên sự nghi hoặc, có vẻ đang tự hỏi: "Nàng ngủ bao lâu rồi nhỉ?"
Chợt, tiếng bước chân vang lên. Không lâu sau đó, một nữ nhân phi thường xinh đẹp tựa như tiên nữ bước đến bên cạnh giường nàng và dịu dàng ẵm nàng lên...
"Y nhi, con vừa mới ngủ dậy sao? Mẫu thân sẽ dẫn con tới một nơi!" Nữ nhân dịu dàng nói và ẵm nàng dần đi ra khỏi phòng.
Dọc đường đi, nàng đưa mắt nhìn xung quanh. Thật xa hoa!- Đây là suy nghĩ đầu tiên của nàng. Hành lang dài tưởng chừng như vô tận, các trụ thì được điêu khắc hình con rồng, phượng, trăng khuyết, lông vũ... và được làm bằng một chất liệu mà nàng không hề nhận biết nhưng chỉ nhìn là biết chất liệu ấy rất tốt và rất đẹp. Dùng hết sức lực nàng ngẩng đầu lên và mắt hiện lên sự kinh diễm. Cảnh sắc nơi đây chỉ có thể dùng từ "Thế ngoại đào viên" đến mà miêu tả. Sân dài, rộng không thấy giới hạn, màu sắc vô số những lá hoa rơi thật hài hòa và xinh đẹp. Nơi đây trồng thật nhiều cây, hoa a~! Đa số các loài hoa ở đây nàng đều không biết tên mà cũng chẳng bất ngờ gì! Bởi nàng không quên hiện tại, nàng đang ở một thế giới chỉ có thể dùng từ "đặc biệt" tới mà hình dung. Cách ăn mặc nơi đây rất giống thời cổ đại ở Hoa Hạ (được ghi lại trong sách...)-đất nước trước kia nàng sinh sống ở Trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-ton-thien-ha-hoa-thuy-the-gian/2338028/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.