Vương Chí Vinh thấy có cơ hội phản công đã đến, vội vàng lớn giọng chỉ trích: “Đinh Khải Sơn, ông đừng có mà quá đáng quá. Bức thư pháp này để ở chỗ ông thì có tác dụng gì chứ? Trình độ của ông kém đã đành, ngoài ra có khi ông còn làm hỏng nó ấy chứ, ông biết bảo quản nó thế nào không? Mà ông có tư cách gì để từ chối ông Diệp đây?”.
Đinh Khải Sơn mỉm cười, nói với Diệp Tân Công: “Ông Diệp, ông đừng hiểu nhầm, tôi nói không được tức ý của tôi là tôi sẽ không bán nó cho ông, mà... tôi sẽ tặng ông luôn!”
Chuyện này...
Vương Chí Vinh đứng ở bên cạnh như nuốt phải thứ gì đó khó ăn, những gì ông ta vừa nói chính là điển hình của “lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử”!
Ông ta thầm mắng chửi trong lòng: Đinh Khải Sơn, con mẹ nó, ông còn giả bộ cái đếch gì!
Hai tay Diệp Tân Công run lên, mặc dù đối với ông ta hai mươi triệu tệ không phải là một số tiền quá lớn, nhưng nếu phải bỏ ra thì thật sự cũng thấy hơi đau ví.
Bây giờ thế mà đối phương lại nói sẽ tặng miễn phí cho ông ta, ông ta thật sự mừng đến điên lên.
Diệp Tân Công nói: “Lão già này tự cảm thấy rất hổ thẹn và áy náy!”
“Ôi, ông Diệp thật khéo đùa. Ông là Thánh Thư, là hình mẫu, là tấm gương mà thế hệ chúng tôi luôn tôn kính và sùng bái. Có thể tặng món quà này cho ông là niềm vinh hạnh của vãn bối! Xin ông Diệp đừng ghét bỏ mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-ton-chien-than/336620/chuong-240.html