Bước những bước vô định trên con đường mà cả hai vẫn cùng nhau đi qua,Hạ Tiểu Nguyên thấy quãng đường về nhà sao mà dài không thấy điểm.Diệp Khanh nói anh có vị hôn thê,Diệp Khanh nói anh phải kết hôn,những lời nói không mang theo dao kéo mà lại khiến tim cô rỉ máu không thôi.Đau,đau lắm,bây giờ cô phải làm sao đây.
Điện thoại vang lên từng hồi chuông không dứt,Hạ Tiểu Nguyên ngồi phịch xuống chiếc ghế đá dưới bóng cây hoa sữa trên vỉa hè,mắt ướt lệ nhòa mà mông lung.Cô phải hỏi anh như thế nào khi anh chẳng hề nói cho cô biết tất cả,anh có muốn cùng cô vượt qua khó khăn này không.Cô mới chỉ là sinh viên năm nhất,cuộc sống đơn giản nơi miền quê,Diệp Khanh nói gia đình anh sẽ không bao giờ chấp nhận việc bọn họ yêu nhau,chứ đừng nói đến một cái kết đẹp của hoàng tử và lọ lem.
Gọi điện cho Huyên,cô không biết nói gì ngoài tiếng khóc nức nở khiến cho cô bạn đanh đá cũng phải sốt ruột.Gặp nhau trong quán cafe,đôi mắt sưng húp mọng nước của Hạ Tiểu Nguyên làm cho Huyên sửng sốt,trong lòng thầm mắng cả nhà tên Hoàng Minh Vũ,chỉ có chuyện liên quan đến tên khốn đó mới khiến Hạ Tiểu Nguyên mất lí trí và tiều tụy như thế này.Nếu để Phạm Huyên cô đây biết được thật sự là do anh ta,cô sẽ không để yên.
“Nguyên,cậu sao vậy”
“Huyên này,mình ngốc quá phải không”
“Ừ,cậu rất ngốc.Có chuyện gì mà khóc sưng hết mắt lên thế kia”
Biết nói làm sao bây giờ đây,cứ nghĩ đến chuyện đó là cô lại đau đớn không thôi.Mặc dù biết là anh yêu mình,nhưng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/199689/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.