Cánh cửa phòng mở ra kéo Tiểu Nguyên lại thực tại, ngẩng đầu lên thấy Phong đang dựa ở cánh cửa nhìn mình chăm chú, cô mỉm cười:
-Này, anh vào chẳng gõ cửa gì cả
-Với anh em còn khắt khe đến như vậy sao, Nguyên... Phong tiến lại gần cúi xuống nhìn Tiểu Nguyên. Cái nhìn dịu dàng và khao khát mãnh liệt, đôi môi ấy, anh đã ước ao một lần được chạm vào nó.Nhưng cô luôn từ chối, thậm chí chưa bao giờ cô nhìn thẳng vào mắt anh. Anh biết trong tim cô chứa một hình bóng khác, cái ngày anh nhặt được cô ngất xỉu trên đường trong cơn mưa lớn ấy. Cô cười với anh, nói chuyện nhỏ nhẹ, nhưng anh biết trái tim cô chưa dành trọn cho anh. Mặc dù vậy anh vẫn chờ, vẫn đợi, đợi cô bước qua được quá khứ ấy, chấp nhận tình cảm của anh.Dù chưa là người yêu, nhưng mối quan hệ của cô và anh cũng không quá tẻ nhạt, một ngày không xa, a tin cô sẽ đón nhận nó... Cầm hộp bánh đặt lên bàn, Lăng Phong nói:
-Anh vừa về qua nhà, ông nội rất nhớ em. Cứ trách anh ép em làm nhiều công việc
-Em biết, xong dự án này em sẽ sang chơi với ông nhiều hơn. Anh thấy đấy, công việc bộn bề mà. Mà lúc trưa anh có việc bận gì sao.. Vừa dở hộp bánh cô vừa hỏi
-Ừm, tổng giám đốc bên L.A qua Canada, anh vừa dùng cơm với anh ta.
Đôi tay đang cắt bánh của Tiểu Nguyên chợt khựng lại..nhưng rất nhanh sau đó cô mỉm cười, trả lời anh:
-Ồ, chỉ là tình cờ đi ngang qua hay muốn đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/199678/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.