Mặc dù nói với ba Hạ là sẽ cố quên đi nhưng Hạ Tiểu Nguyên vẫn hàng ngày đều gọi điện thoại cho Hoàng Minh Vũ bên Anh, nhưng nhận lại là câu trả lời không liên lạc được. Từng ngày từng ngày trôi qua,cô luôn tự nhốt mình trong phòng không đi ra ngoài, công việc tại cửa hàng cũng đã xin nghỉ.Mục Thần giúp cô liên hệ với bên dịch tài liệu, nên cô cũng có thể kiếm một khoản thu nhập nhỏ trong ngày hè.Hạ Tiểu Nguyên cố gồng mình lên trong cơn tuyệt vọng,cô không thể để ba Hạ thấy mình yếu đuối nhu nhược.
Trời tháng sáu nắng gắt vô cùng,những đồi chè xanh mướt hết cả một khoảng rộng,khách du lịch trở về đây ngày càng đông.Hạ Tiểu Nguyên cùng mẹ khoác gùi đi theo mọi người thu hoạch, cố gắng hòa mình vào câu chuyện phiếm của họ,cô mỉm cười dưới bầu trời đầy nắng trong xanh kia.Đi qua nhà bác Năm,cô giật mình nhìn thấy Mục Thần trong bộ quần áo vải giản dị,thân hình cao lớn,vô cùng cuốn hút.Sự xuất hiện của anh làm cho bao trái tim thiếu nữ nơi vùng cao này tan chảy,phải nói rằng trông anh lúc nào cũng toát lên vẻ gần gũi và thân thiện.
Dân làng ai cũng biết nhà bác Năm có một đứa cháu xuất chúng vô cùng,đẹp trai lại làm bác sĩ trong bệnh viện lớn,nên bàn tán ra vào không thôi.Trong lòng mọi người đều muốn giới thiệu con cháu nhà mình cho Mục Thần,chỉ tiếc rằng những lúc như thế,anh đều lịch sự mỉm cười từ chối, ánh mắt chứa chan tình cảm nhìn Hạ Tiểu Nguyên. Anh không tự nhận mình quân tử như Diệp Khanh,trong anh luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/1329884/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.