Đưa Lại Minh Nguyệt trở về nhà,dỗ dành con bé uống thuốc xong rồi ngủ,lúc này Hoàng Minh Vũ mới ôm mặt hối hận cho những gì mình làm sáng nay.Yêu nhau gần một năm,anh thừa hiểu tính cách của Hạ Tiểu Nguyên, em ấy sẽ không bao giờ vô cớ đánh người hay mắng chử ai cả.Minh Nguyệt từ nhỏ đã sống trong sự đùm bọc của hai gia tộc,chuyện con bé ương bướng là điều khó tránh khỏi, nhưng muốn trách cũng chẳng được. Bệnh tình ngày một nặng thêm,anh vì quá lo lắng mà vô tình làm tổn thương người anh yêu,vô tình đẩy cô ấy vào vòng tay của người khác. Một giọt nước mắt rơi xuống, Hoàng Minh Vũ bất lực không biết làm gì ngay lúc này.
Diệp Mẫn nhìn con trai bơ phờ,đầu tóc rối bù xù mà lắc đầu ngao ngán,không biết nên tức giận kiểu gì.Sáng sớm vẫn còn yên ổn,vậy mà khi trở về thì Lại Minh Nguyệt như không cò sức sống, khuôn mặt tái nhợt,má in hằn năm đầu ngón tay.Hoàng Minh Vũ con trai bà,bà biết thằng bé nghĩ gì chứ.Là một người mẹ,tâm lý con trai ra sao bà hiểu,nó không hề yêu thương cô bé nhà họ Lại.Theo như thông tin bà có,người con gái miền núi tên Hạ Tiểu Nguyên,người làm cho thằng bé sẵn sàng đứng lên chống lại lệnh của cả nhà,nhất quyết phải hủy hôn cho bằng được mới là người quan trọng với nó.
“Vũ,con ăn chút gì nhé,mẹ nấu”
“Kệ con đi mẹ,con không đói.Mẹ ở nhà chăm sóc Minh Nguyệt,con đi ra ngoài “
Cầm chiếc áo khoác lao ra ngoài, Hoàng Minh Vũ nhìn bầu trời âm u như lòng anh lúc này vậy.Hà Nội vừa đón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/1329871/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.