Khải Phong đau lòng gào lên:
"Không phải!! Chỉ là anh không nỡ nhìn em phải khổ sở chịu đựng thêm nữa ..."
"Em chịu đựng nhiều chuyện như vậy đủ rồi, Khải Phong, sao đến anh cũng tàn nhẫn với em?"_Tiểu Mai vừa nói vừa đánh vào ngực anh
Tim Khải Phong giống như bị ai đó nắm chặt, đau không tả được. trong nháy mắt dùng sức ôm Mai Mai vào lòng, để mặc cho cô đánh mình.
"Có phải em đã làm gì sai trái không? Tại sao ông trời lại bắt chúng ta chịu nhiều bất trắc như vậy?"
Khải Phong ôm cô chặt hơn, lắc đầu: "không có, em không làm gì sai, không phải lỗi của em..."
Tiểu Mai gần như khóc không thành tiếng, gắt gao nắm chặt lấy lưng áo anh: "Khải Phong,...Đừng bỏ em...em rất cần anh"
"Không đâu, anh vĩnh viễn sẽ không bỏ em...Ngoan, đừng khóc nữa, bác sĩ nói em không được khóc cơ mà"_Khải Phong cất giọng nặng trĩu
Tiểu Mai sụt sịt lau nước mắt:
"Chúng ta về nhà được không?"
Anh thở dài, áp tay lên má Tiểu Mai, hơi cúi người để mắt cô đối diện với mình, giọng nói mềm mại như nước: "Hiện tại ở đây sẽ tốt hơn cho em và con... Từ sáng đến giờ em thấy trong người thế nào? Có khó chịu ở đâu không? Anh mang thuốc đến cho em này"
Tiểu Mai nhận lấy túi thuốc, cụp mắt lắc đầu
Khải Phong nhìn bộ dạng ảm đạm của cô, nét mặt cũng trầm xuống.
-"Cuối tuần này anh sẽ tổ chức họp báo để giải quyết hết mọi việc. Em chờ anh được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-toi-nho-em/2326077/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.