Edit: Lá Nhỏ
Beta: Dollan
Vào sáng hôm sau của buổi hôn lễ, Thẩm Lâm Hoan thức dậy nấu nướng, sáng sớm trong tủ lạnh đã chất đầy đồ ăn, tài nấu nướng của cô tạm được, làm một bữa sáng kiểu Trung.
Cửa phòng bếp mở hờ, anh dựa vào bàn nhìn cô không nói lời nào, tầm mắt toàn tâm toàn ý rơi lên từng tấc da tấc thịt của cô, điều đó khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, bởi vì ánh mắt ấy của anh, cùng với đôi mắt chưa thỏa mãn của đêm hôm qua, không thể giống nhau hơn được nữa.
Dù cô rất cố gắng nhưng cũng không thể nặn ra nổi một nụ cười, chỉ lúng túng hỏi một câu: “Có món gì không ăn được không?”
Cô biết thói quen ăn uống của anh, anh không kén ăn, chỉ là không ăn được cay, cũng không thích ăn các loại nấm.
—— Đó là nếu như trong nhiều năm qua anh không thay đổi thói quen nào.
Cô còn biết anh mới cho người chuẩn bị thức ăn vào tối qua, quản gia của anh sẽ không bao giờ chuẩn bị những thứ mà anh không thích. Cho nên đây chính là một cau hỏi thừa thãi.
Lời vô nghĩa thúc đẩy cuộc giao tiếp, không thì cũng giúp bầu không khí đỡ lúng túng đi phần nào.
Lục Nghiêu hiển nhiên không muốn bận tâm đến chuyện này, cũng không quan tâm bầu không khí có cứng ngắc hay không, dò xét hỏi một chút: “Học nấu ăn từ khi nào?”
Lục Nghiêu sẽ không nói lời thừa thãi, vì vậy việc anh hỏi cô học nấu ăn từ khi nào giống như một kiểu thẩm vấn, đầu óc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-hon/504429/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.