Phần 5: Người yêu em nhất
Trong phòng trang điểm ồn ào nhiều người qua lại, sự lặng lẽ của hai người phụ nữ đã tạo ra không gian tĩnh lặng riêng biệt.
Cơn thịnh nộ dần trào dâng trong mắt Mã U, cô nhìn chằm chằm vào Thượng Linh, giọng nói trầm lạnh lùng: “Cô tưởng cô là người bị hại sao? Cáu giận, hờn dỗi không có ai vỗ về an ủi, nên tưởng mình mới là người đau khổ? Cô có hiểu tình yêu thật sự là gì không? Không cần cho đi chỉ biết nhận lại, không thấy tấm lòng của người ngay bên cạnh mình… cô không hề xứng đáng với tình yêu của cậu ấy.”
“Phải, tôi không xứng đáng, nên tôi mới ra đi!” Khóe miệng cô khẽ nhếch, gương mặt hiện lên nụ cười đầy mỉa mai: “Tôi đi rồi, đáng lẽ cô phải vui mừng mới đúng. Đừng ra vẻ tử tế nhìn tôi với ánh mắt “tại sao cô lại sống rất ổn cơ chứ?” Cô cũng một vừa hai phải thôi, trước khi tôi còn chưa giơ chân ra đá bay cô đi!”
Mã U hơi nhíu hàng lông mày thanh tú đẹp đẽ: “Đã bao lâu rồi, không ngờ cô vẫn tưởng tôi là…”
“Muốn nói thì nói, không nói thì im mồm, tôi không có thời gian dây dưa với cô.” Thượng Linh ghét nhất là kiểu nói nửa chừng thế này, quay mặt sang Mã U tiếp tục làm việc.
Gương mặt dưới những ngón tay cô vẫn xinh đẹp như xưa. Thời gian thật thiên vị cho cô ta, đã gần ba lăm tuổi, vậy mà làn da vẫn mềm mại xinh tươi, đôi mắt vẫn sâu thẳm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109808/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.