Phong Duy Nặc xuất hiện không đúng lúc. Khi đó Thượng Linh đang bưng đĩa cơm trưa, ngồi bên cạnh giường bón cho Diệp Thố.
Thực ra, Thượng Linh thấy tuy tay phải của anh bị gãy nhưng nếu taytrái cầm thìa xúc cơm cũng sẽ chẳng thành vấn đề, hơn nữa đường đường là CEO của cả tập đoàn khách sạn, nằm trên giường để phụ nữ xúc cho ăn thì mất hình tượng quá. Nên lúc đầu cô không chịu bón cho anh, nhưng kếtquả là khi cô ăn xong phần cơm của mình, phần cơm của anh vẫn còn nguyên chưa động đũa.
Người bị gãy tay gãy chân vẫn đang ngồi im ởđó, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt lặng lẽ không lời. Thượng Linhnhăn mặt, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
Cô cho anh ăn chẳngcam tâm tình nguyện chút nào, tất nhiên sẽ bón nhầm. Chưa được mấymiếng, đôi môi mỏng đẹp của anh đã lem nhem thức ăn, trông bộ dạng vôcùng nhếch nhác. Cô không nén nổi cười, lấy khăn giấy lau qua cho anh.
Diệp Thố chăm chú nhìn Thượng Linh, ánh mắt vẫn lặng lẽ bình thản,nhưng dường như ẩn chứa hơi nóng của cả mùa hè sau ánh mắt ấy.
Đầu ngón tay anh chầm chậm đặt lên gò má Thượng Linh, nhẹ nhàng vuốt ve, cuối cùng dừng lại trên môi cô. Anh vẫn thích ngắm nhìn cô khi khôngtrang điểm, đôi môi trái tim với màu phớt hồng tự nhiên, thấp thoáng hàm răng trắng đều tăm tắp khi cô hít thở. Những đường nét trên gương mặtcô gần như không thay đổi gì so với thời thiếu nữ ngày xưa.
Nàng công chúa chỉ có thể đứng ngắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109788/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.