PHẦN 2
ĐÚNG LÚC, KHÔNG ĐÚNG NGƯỜI
Lúc tỉnh lại, Thượng Linh đã ở trong bệnh viện. Lúc cô vẫn chưa thở rahơi, Mễ Mễ đã lao ngay đến: “Bạn hiền yêu quý! Cậu làm sao vậy? Vẫn ổnchứ? Cậu trả lời mình ngay! Làm sao cậu có thể nhảy vực chứ? Làm sao cóthể bỏ lại mình một thân một mình như vậy chứ? Nếu cậu bỏ lại mình, cănchung cư đáng yêu của chúng ta ai sẽ trả tiền thuê? Lúc mình muốn đi bar ai sẽ đứng cạnh làm nền cho mình nổi bật? Lúc cơn sến phát tác, ai sẽcùng sướt mướt với mình chứ? Hic, hic, hic…”
Thượng Linh sắp rụng rời, đá Mễ Mễ một nhát.
“Cậu đá thật à?” Mễ Mễ vịn vào giường lăn xuống đất: “Đồ đàn bà xấu xa! Người ta vì cậu mà vội chạy từ thành phố S đến đây đấy!”
“Vậy thì thành thật cám ơn cậu!” Thượng Linh nhếch mép, nhe ra một nụ cười khủng bố: “Đa tạ cậu đã cần mình như vậy!”
“Có gì đâu!” Mễ Mễ cười ngượng ngập, đỡ Thượng Linh ngồi dậy, đưa cô cốc sữa nóng. Thượng Linh đăm chiêu nhìn đồ ăn đặt trên tủ đầu giường: “…Anh ta vẫn ở đây?”
Mễ Mễ lắc đầu, thấy bộ dạng thở phào nhẽ nhõm của bạn hiền, buột miệngnói: “Thực ra mình thấy Diệp “mỹ nhân” quá tốt với cậu!” Mễ Mễ kể choThượng Linh nghe, lúc cô hôn mê, anh luôn túc trực đầu giường, tuy không nói gì nhưng chỉ cần nhìn gương mặt đã biết anh đang vô cùng lo lắng.
Lúc Mễ Mễ đến, A Ảnh cũng ở đây, tay vẫn còn cầm mấy bộ quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109781/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.