Sao anh ta lại ở nhà chứ?
“Anh làm cái quái gì thế? Sao về nhà mà không lên tiếng!” Ngay lập tứccô thấy có gì đó không đúng lắm. Anh đang mặc bộ áo choàng tắm, dây áolỏng lẻo để lộ những giọt nước ẩm ướt long lanh như ngọc trai trên lànda trắng ngần.
Mùi hương bạc hà của sữa tắm và mùi rượu bao phủ toàn căn phòng. Rõ ràng không phải anh ta về nhà không một tiếng động, mà đã ở nhà ngay từ đầu.
Thượng Linh hối hận muốn đấm vào ngực mình: “Sao anh còn không đi ra đi!”
Cô không biết một câu nói vô thức đã làm mình lộ sơ hở. Gương mặt vốn đã lạnh lùng của “mỹ nhân” giờ này lại càng thêm phần tăm tối giá băng như đêm tuyết mùa đông, cô thấy lạnh run người khi nhìn vào đôi mắt tuyệtđẹp u ám ấy. Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.
Thượng Linh không cố nhồi nhét đồ đạc thêm nữa, ôm hết cả đống quần áo túi xách, chuồn ngay lập tức.
Lúc đi ngang qua người anh, cô cảm nhận rất rõ sự nặng nề và đờ đẫntrong không khí, cô bất lực ôm đống đồ đạc vội lao ra cửa. Nhưng vì laora mạnh quá, cô vấp ngay vào vạt dưới áo choàng của anh, hơn nữa vì chân bước quá vội nên đã kéo tấm áo choàng thắt lỏng lẻo trượt xuống vaianh, trong nháy mắt cả thân trên của anh hoàn toàn trống trải.
Thượng Linh lúng túng. Cô quay đầu định chạy, nhưng chân bị quấn vào dây áo choàng, không những không chạy nổi mà chiếc áo mỏng màu trắng củaanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109779/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.