🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Một tháng sau, giữa mùa hè.



Chị Thái Hoa chạy từ thang máy ra, mặt sưng vác, đặt phịch tập tài liệu xuống bàn Thượng Linh.



“Có vấn đề gì hả chị?” Thượng Linh lướt nhìn thời gian trên màn hình máy tính.



“Anh ta bảo em tự mang lên!” Chị Thái Hoa giọng đầy trách móc: “Chị đãnói với em rồi! Đây vốn là việc của em, tại sao lại bắt chị làm thay cơchứ!”



“Hình như là chị bảo, tiện đường qua đó nên đem giúp em đấy chứ!” Cô nhắc lại lời Thái Hoa.



“Còn léo nhéo gì nữa, mau mang lên đi!” Tổ trưởng đã nổi cơn tam bành,Thượng Linh chỉ còn biết co rúm người lại. Cô nhìn thời gian trên máytính, trong lòng thầm than vãn, thế này chắc chắn là không đến kịp buổigặp mặt sáu đôi mai mối của cô rồi.



Vào thang máy, đi đến tầng dưới cùng, Thượng Linh bước qua hành langkính rực rỡ tráng lệ, rồi đi thẳng đến tầng năm. Nơi này cấm mọi quankhách đi vào, là khu vực văn phòng cao cấp của khách sạn VIVS. Phía cuối hành lang lát đá granit màu đen là hai cánh cửa lớn chạm trổ hoa vănmàu bạc đang đóng chặt. Bàn làm việc hình bán nguyệt sau cánh cửa lớn là “nguồn sống” của toàn bộ công nhân viên trong tập toàn VIVS – CEO củatoàn bộ hệ thống hai bảy khách sạn năm sao trong toàn quốc.



Văn phòng bao phủ toàn một màu đen, bàn ghế, sô pha, rèm cửa đen, quầnáo đen, tóc đen và đôi mắt cũng đen nốt. Quả thực người đàn ông này vôcùng yêu thích màu đen, và cũng có lẽ là người

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109763/chuong-2.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Chỉ Được Yêu Mình Anh
Chương 2: “Mỹ nhân” và “mặt lạnh”
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.