Chiếc xe lao thẳng lên phía trước khiến tất cả như lùi lại phía sau, khoảng trời tĩnh mịch ở xa kia chính là vực thẳm. Lâm Khải Trạch tìm hệ thống phanh gấp ở dưới chân, miệng thì liên tục hét lên.
-Nhược Vũ dừng lại, em muốn gϊếŧ anh cũng được nhưng nếu không giảm tốc cả em cũng sẽ chết đó có biết không?
Nhược Vũ đương nhiên biết điều này nhưng hắn càng nói cô càng tăng tốc, không hề có dấu hiệu ngừng lại.
Lâm Khải Trạch là đàn ông sức lực đương nhiên lớn hơn Nhược Vũ, hắn gạt chân của cô qua một bên dẫm chân thắng gấp, chiếc xe trượt dài một đoạn hoàn toàn mất kiểm soát, Nhược Vũ ôm lấy bụng mình để tránh va đập mà Lâm Khải Trạch cũng phó mặc số phận kéo cô vào lòng ôm lấy, lưng hắn đập vào vô lăng đau điếng nhưng vẫn nhất định không buông Nhược Vũ.
Lâm Nhất Phàm ở phía sau tăng tốc hết cỡ, nhìn chiếc xe còn khoảng 100 mét nữa là lao xuống vực, trái tim hắn ngưng đọng, tròng mắt mở to hét lên.
-Nhược Vũ……
“Rầm.”
Chiếc xe cháy ổ phanh trượt dài một đoạn rồi va vào mỏm đá nhỏ phía trước khiến nó vỡ ra rơi xuống biển, bánh trước của xe cách vách đá chỉ tính bằng cm.
Nhược Vũ hé một bên mắt nhìn mọi thứ, sau khi khẳng định mình an toàn rồi mới dám cười tươi, đúng như tính toán của cô, thắng gấp trước một 100 mét sẽ dừng ngay trên vách đá. Lúc đó nếu Lâm Khải Trạch không dẫm chân phanh, cô cũng sẽ liều mạng mà dẫm.
Lâm Khải Trạch vẫn ôm chặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-dau-lai-la-vo-yeu/698563/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.