Hứa Bội bị gãy tay phải nhưng không cần nằm viện, bó bột xong là được rời đi. Bên phía bệnh viện tuyên dương sự dũng cảm, bình tĩnh đối phó trước tình huống nguy hiểm của Hứa Bội, ngoại trừ miễn phí hoàn toàn tiền thuốc còn phê chuẩn cho cô được nghỉ phép, đây là đãi ngộ chưa từng có đối với thực tập sinh, Hứa Bội cũng coi như nhờ họa được phúc.
Tuy nhiên, đối với Hứa Bội thì tiền tài chỉ là vật ngoài thân, không được coi là “Phúc”.
Những đãi ngộ hiện tại mới thực sự là phúc ——
“Thiếu Khanh, em muốn ăn táo……”
Người nào đó dùng tay trái lành lặn cầm quả táo trên bàn lên, há miệng định cắn.
“Được, để anh đi rửa, gọt vỏ rồi em hẵng ăn.”
“Thiếu Khanh, tóc em bết quá, tối nay em muốn gội đầu……”
Người nào đó lắc lắc đầu, nhìn cái đầu bết của mình, đau khổ ca thán.
“Được, ăn tối xong anh gội giúp em.”
“Thiếu Khanh, em không gắp được thức ăn……”
Người nào đó dùng tay trái đấu tranh với đũa một lúc mà chẳng gắp nổi, rốt cuộc không nhịn được oán giận.
“Được, anh đút cho em.” Doãn Thiếu Khanh đang gắp một miếng sườn, nghe vậy thì giơ tay đút vào miệng cô, nhìn cô há to ngậm sườn, ngay cả nước sốt trên đũa cũng mút sạch sẽ, cười hỏi: “Ngon không?”
“Ngon ạ, hì hì.” Người nào đó sung sướng cười trộm, lúc ngẩng đầu lên chợt phát hiện Doãn Thiếu Khanh đang nhìn đũa với ánh mắt đầy ẩn ý, ngẫm lại, đôi đũa của cô còn đang đặt ngay ngắn trên miệng bát……
???
Á á á, không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-co-the-la-nguoi/271649/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.