Cứ thế một bên bị huấn luyện viên Doãn dạy dỗ, một bên bị Doãn tiên sinh đùa giỡn, cuối cùng đến lần thực hành thứ mười thì Hứa Bội cũng học được cách…… Nổi trên mặt nước đạp nước.
Dù vậy Hứa Bội vẫn vô cùng vui vẻ. Bởi vì Doãn Thiếu Khanh đã đồng ý với cô rằng chỉ cần cô có thể bơi liên tục 10 mét thì anh sẽ xuống nước dạy cô.
Còn…… bơi được 10 mét như thế nào?
Hì hì, quá đơn giản, mặc dù cô không biết quạt tay, nhưng chỉ cần dùng chân đạp nước cũng có thể làm được mà, thế nên…… Nín thở một hơi rồi bơi một phát 10 mét là xong rồi còn gì?
Cơ mà…… Doãn Thiếu Khanh mặc nguyên bộ đồ “Dạo biển” nhảy xuống nước là sao? Anh không cần thay đồ bơi à???
“Doãn Thiếu Khanh, anh chơi đểu!” Hứa Bội ôm phao lên án: “Sao anh cứ mặc thế mà xuống nước vậy!”
“Đây là bể bơi nhà anh, có làm sao đâu?” Doãn Thiếu Khanh thản nhiên rút phao của cô ra.
“Anh anh anh trả em phao…… Khụ khụ…… Phao đây……”
Tay chân Hứa Bội khua loạn xạ bơi về phía Doãn Thiếu Khanh, định há miệng chửi thề lại bị sặc nước, cuối cùng đành phải ôm chặt cái phao làm từ người kia, ngượng ngùng không nói gì, chỉ biết yên lặng.
……
Từ đó, chuyện này trở thành chấp niệm của Hứa Bội. Thật ra cô vốn chỉ tò mò bình thường thôi, nhưng nhiều lần không thực hiện được, càng không được xem thì càng muốn xem, cuối cùng ngày càng nghiêm trọng, tò mò đến mức muốn bùng nổ, đủ kiểu ám chỉ trong tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-co-the-la-nguoi/271643/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.