Vancred đứng dậy. Phải chi cậu biết người đứng ở trong bóng tối đó chính là Ông cậu Paton của Charlie thì có lẽ cậu đã không khiếp đảm đến vậy. Cậu phủi đầu gối quần jeans, cảm thấy sượng sùng gì đâu. "Xin lỗi ông," cậu nói.
"Ngược lại mới đúng, Tancred," Ông cậu Paton thầm thì, "chính ta mới phải là người xin lỗi. Hoàn cảnh nghiệt ngã luôn bắt buộc ta phải đi lại ở những chốn tối tăm. Ta e là tối nay ta đã làm cho ít nhất ba nguời khác phải khổ sở."
"Có một người đàn ông với một thanh gươm... thanh gươm mà..." Tancred ngắc ngứ, không biết phải mô tả cảnh tượng vừa khiến cậu chết khiếp như thế nào.
"Ta biết, ta cũng thấy hắn rồi," Ông cậu Paton nói, "thấy cả ngài hiệp sĩ nữa."
"Cháu không biết đi đâu, làm..."
"Đi với ta." Ông cậu Paton nắm lấy cánh tay Tancred và quày quả lôi cậu đi khỏi hẻm Ếch. "Ta đang trên đường đi tới tiệm sách. Chúng ta có thể bàn luận mọi chuyện ở đó. Lẹ lên! Và bước khẽ thôi nếu cậu có thể."
"Vâng ạ."
Họ cùng nhau bước đi ngược đường Đồi Cao, bước chân họ nhanh thoăn thoắt và thật khẽ. Thỉnh thoảng Ông cậu Paton lại dừng bước và giữ chặt lấy Tancred để nghe ngóng xem có tiếng gì theo sau họ hay không. Nhưng không có gì cả. Tuy nhiên cũng có gì đó đồng hành với họ. Một tiếng thì thầm khô khốc dường như dội âm khắp con đường, một tiếng rên rỉ lờ mờ vọng đến từ nắp miệng cống bị dịch dời, có cả tiếng rít lơ mơ trong không trung phía trên đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-8-charlie-bone-va-hiep-si-do/147679/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.