Hành trình ra bờ biển
Charlie thông báo với những người còn lại trong gia đình về việc Henry đã tới, và, từng người một, họ bắt đầu tới phòng thăm cậu bé đến từ quá khứ.
Ông cậu Paton tới trước tiên. Ông đứng ở ngưỡng cửa một giây, chớp chớp mắt lặng thinh, và rồi ông bước nhanh đến bên Henry, thốt lên:
�"Người bà con yêu, yêu quý của tôi. Tôi không thể tin nổi. Việc này tuyệt vời quá, không biết nói làm sao."
Ông nồng nhiệt bắt tay Henry:
"Tôi nghe kể rất nhiều về cậu. Cha tôi coi cậu như thần tượng đấy."
"Thế à?" Henry nói. "Tôi nghĩ tôi là bác của ông."
Trong khi Ông cậu Paton đang cười khà khà về tình tiết này, thì mẹ Charlie ngó vô.
"Đây là mẹ em," Charlie nói với Henry.
"Cậu là Henry," mẹ Charlie cứ nhìn Henry chằm chằm, như thể không tin vào mắt mình. "Suốt ngần ấy năm, chao ôi." Cô lẩm bẩm. "Ấy thế mà lại xảy ra thật."
Hay là mẹ đang nghĩ đến ba? Charlie tự hỏi. Hay là mẹ đang ao ước là ba cũng có thể xoắn thời gian mà về với mẹ?
Khi Henry và mẹ Charlie trịnh trọng bắt tay nhau, Henry nói:
"Bà Bloor bảo với cháu rằng bà ấy biết... " nhưng sau đó hình như cậu lại đổi ý.
Không có thời gian để hỏi Henry coi bà Bloor biết điều gì, bởi vì, ngay lúc đó, ngoại Maisie xuất hiện.
"Trông nó giống Charlie quá nhỉ?" Ngoại nói.
"Ừm. Chút chút," mẹ Charlie đáp.
Cho dù Henry từ đâu tới chăng nữa, điều đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-2-charlie-bone-va-qua-cau-xoan-thoi-gian/2260009/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.