“Ồ, không có gì. Chị ấy giỡn ấy mà.”
“Ô,” Billy chưng hửng.
Ngọai Maisie quan tâm hết mức tới Billy. Bà đã nướng riêng cho nó một ổ bánh sôcôla đặc biết, và đã dọn sẵn cho nó một chiếc giường ấm êm trong phòng Charlie.
“Thằng bé tội nghiệp quá,” bà cứ lẩm bà lẩm bẩm khi dạo quanh bàn, hết rót nước cam vắt, cắt bánh, lại cố vỗ về cho Billy ăn bánh quy phủ kem lòng trắng trứng và bánh nướng nhân mứt. Billy tận hưởng niềm vui sướng tột độ. Nó chưa bao giờ thấy cùng lúc có nhiều món mê ly ở trên cùng một cái bàn như vậy.
“Tuần này ở nhà có khá nhiều biến cố,” mẹ Charlie nói trong khi rót trà. “Con chó của Benjamin bị tấn công và ông cậu Paton của con đã ra tay. Chúng ta chưa bao giờ thấy cậu linh động đến vậy. Cậu ra ngoài giữa ban ngày ban mặt.”
“Trong chiếc áo ngủ,” ngoại Maisie thêm vào.
“Hạt Đậu bị tấn công?” Charlie lo lắng hỏi. “Bây giờ Ông cậu Paton đang ở đâu? Còn nội Bone đâu rồi?”
“Đang giam mình trong phòng,” ngoại Maisie nói. “Đêm nào cũng có chiến trận kịch liệt. La lối, giậm chân, dộng cửa ầm ầm. Ngoại không biết chúng ta đã mất bao nhiêu bóng đèn rồi.”
Ngay khi uống trà xong, Charlie dẫn Billy qua đường tới nhà Benjamin. Một phụ nữ tóc ngắn, vàng hoe, đeo kính ra mở cửa. Cô mặc bộ com-lê xám và, dẫu có vẻ khô khan, cô có một nụ cười ấm áp và thân thiện.
“Chào con, Charlie,” cô nói. “Con không nhận ra cô à? Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2961225/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.