Tái bút: Một phụ nữ dễ mến do dịch vụ xã hội gởi đến trông nom cho con đến khi ba má trở về.
“Mình không thích cái đoạn nói về người phụ nữ dễ mến,” Charlie nhận xét khi đã đọc xong lá thư. “Từ ‘dễ mến’ có thể hiểu theo nhiều cách của mỗi người.”
“Miễn bà ấy tốt với con Hạt Đậu là được rồi, mình không quan tâm,” Benjamin nói, vẻ thờ ơ.
Hai thằng quyết định đến nhà cô Ingledew ngay tức khắc. Benjamin đã cẩn thận sang thêm một cuộn băng, đề phòng trường hợp Manfred xuất hiện bất ngờ để lục soát chúng, hoặc điều gì khủng khiếp tương tự xảy ra. Nó cũng đã đẩy một chiếc va-li to xuống tầng hầm, và thảy một tấm thảm lên trên, để bất cứ ai lùng sục kiếm cái thùng của tiến sĩ Tolly sẽ bị đánh lừa mất một lúc.
“Chắc là bồ phải tất bật lắm nhỉ,” Charlie trầm trồ thán phục.
Với sự dẫn đường của con Hạt Đậu, hai đứa xuất phát, tới hiệu sách. Vì là ngày chủ nhật nên chúng thấy hiệu đóng cửa (tất nhiên rồi),nhưng sau vài tiếng gõ cửa và vài lần gọi thật lớn, cô Ingledew đã ra. Cô mặc một chiếc áo choàng dài màu xanh lá cây, và trông cô buồn rười rượi.
“Các cháu muốn gì?” Cô hỏi. “Trời đất ơi, hôm nay là chủ nhật mà.”
“Cháu xin lỗi, cô Ingledew,” Charlie nói. Nó báo cho cô biết về cuộn băng chúng đã tìm thấy trong con chó kim loại.
“Nó rất có ý nghĩ với cô đấy,” nó nói. “Vì thế tụi cháu mang nó tới cho cô đây. Nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2961192/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.