“Nhưng, Ông cậu Paton ơi, ba con vẫn còn sống,” Charlie tiết lộ.
“Cái gì? Không, ta rất tiếc, Charlie à, mày sai rồi.”
Charlie kể với Ông cậu về Gabriel Silk về cái áo chùng xanh và chiếc cà vạt của ba nó. “Con thấy nó chẳng có lý do gì để nói dối con cả,” Charlie bảo. “Ông cậu thử tới gặp nó coi, Ông cậu Paton nó có khả năng đó mà. Cũng y như con có tài nghe được tiếng nói của và Manfred có tài thôi miên...và như... như ông có thể làm nổ bóng đèn vậy.”
“Ta nghĩ là ta phải tin mày, Charlie. Nhưng chính mắt ta đã thấy nơi chiếc xe hơi lao xuống hầm đá. Ba mày không thể thoát ra khỏi đó được, và nếu ông ấy có thoát ra được thì hiện giờ ông ấy ở đâu cơ chứ?”
Charlie buồn rầu nhún vai. Nó không biết câu trả lời, nhưng hết sức bất ngờ, nó được biết là sau đó không ai tìm ra xác ba nó.
“Con nghĩ là bà nội đã ngăn không cho họ kết liễu ba, vì đó là con trai bà. Nhưng vì không bắt được ba làm theo những gì bà muốn, nên bà đã để mặc cho tai nạn và tất cả mọi chuyện xảy ra. Tất cả bọn họ, cả gia đình nhà Bloor và nhà Yewbeam, đều cùng một phe, ngoại trừ Ông cậu, Ông cậu Paton ạ. Nếu ai đó ngăn trở hay làm điều gì họ không thích, thì họ sẽ trừ khử người đó, hay giấu người đó đi, hay làm cho người đó quên mất mình là ai.”
“Ôi!” Đột nhiên Ông cậu Paton đấm mạnh xuống bàn. “Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2961180/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.