“Ai mà không sợ lão ấy?” Olivia nói. “Nhưng tớ nghĩ đằng ấy nói đúng, Emilia ở chung phòng với tớ, thế nên để tớ chong mắt canh chừng cho. Tớ phải đi đây. Chúc các đằng ấy ngủ ngon. Sáng mai gặp lại nha.” Olivia nhảy phắt xuống giường và phóng ra cửa.
Olivia vừa mới rời khỏi phòng thì tiếng bà Lucretia Yewbeam quát om, “Tắt đèn!” Và một bàn tay trắng thò vô qua cánh cửa mở, tắt đèn đi.
Trong giây lát, hai đứa trẻ im. Có bốn cái giường trống ở Charlie và Billy. Phía bên kia của căn phòng, tất cả các giường cũng trống hoác. Điều này khiến Charlie ớn lạnh. Nó tự hỏi, sẽ như thế nào nếu nó là Billy, một mình trong căn phòng to lớn và tối tăm này và mỗi cuối tuần.
“Billy,” nó thì thào. “Cuối tuần sau em về nhà anh nhé? Họ có cho không?”
“Ồ, được chứ,” Billy hồ hởi đáp. “Em đã đến nhà anh Fidelio rồi. Nên em chắc họ sẽ cho em tới nhà anh thôi.”
“Hay quá.”
Rồi có một tiếng cót két, tiếng lê chân nhè nhẹ, và một tia sáng đèn yếu ớt chĩa về phía giường Charlie. Charlie chỉ nhận ra dáng người nhỏ bé của Billy trong bộ đồ ngủ màu xanh nhạt.
“Charlie, anh nói là anh có thể nghe người trong hình nói chuyện, phải không?”
“Ờ,” Charlie trả lời một cách không chắc chắn. “Thỉnh thoảng.”
Một tấm hình nhàu nát được đặt lên gối của Charlie.
“Anh làm ơn cho em biết mấy người này đang nói gì đi?” Billy hỏi. “Đây là ba mẹ em.”
Charlie nhìn chằm chằm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2961154/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.