“Từ những mẩu xác chết chứ,” Charlie đính chính.
Olivia níu lấy cánh tay nó. “Em có nghe thấy chứ?”
Charlie vừa định hỏi xem Olivia nghe thấy cái gì, thì chợt có tiếng những bước chân lộp cộp, thấp thoáng đang tiến đến gần. Những bước chân không vọng tới từ cầu thang đá sau lưng chúng, mà từ một cánh cửa ở phía cuối căn phòng.
“Nhanh!” Olivia đẩy cả hai thằng con trai khỏi cánh cửa sập, vào một cái tủ tường đang mở he hé. Ngay khi chúng vừa vào bên trong, Olivia liền kéo cửa đóng lại, trước khi chúng kịp liếc thấy những thứ trong tủ.
Cả Olivia lẫn Charlie đều đưa tay bụm chặt miệng Billy lại. Dù gì thì nó cũng còn nhỏ hơn chúng nhiều, mà trong tủ lại chứa đầy những bộ xương.
Charlie tắt đèn pin đúng lúc có ai đó bước vào phòng. Đèn bật lên. Ánh đèn chiếu qua những kẽ lá sách của cánh cửa tủ, và thân mình bọn trẻ được ánh sáng tô như ngựa vằn, với những sọc sáng, tối xen kẽ. Olivia ráng nhịn cười. Nheo mắt nhìn qua một khe hở, Charlie thấy giáo sư Bloor đang di chuyển giữa đống áo giáp và những hình thù kim loại.
Bây giờ các hình thù đã dễ nhìn hơn, và Charlie nhận ra một số là động vật – chó, mèo và có cả một con thỏ. Chúng là của tiến sĩ Tolly, nó nghĩ thế. Nhưng làm cách nào mà cuối cùng chúng lại tụ về đây, trong một căn phòng bí mật ở Học viện Bloor? Chúng được mua, được cho, hay bị ăn cắp?
Người đàn ông cao lớn đi đi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2961134/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.