Những Con Mèo Lửa
Charlie tê cứng người. Nó không ngờ đã bị Ông cậu trông thấy. Nhưng rồi câu hỏi kia lại vang lên, "Charlie, tại sao mày lại bám theo ta?"
Từ sau một thân cây, Charlie bước ra.
"Sao Ông cậu biết?" Nó lí nhí.
Ông cậu Paton quay lại nhìn nó.
"Nếu đúng như mày đang nghĩ, thì ta trả lời luôn: ta không có mắt sau gáy."
"Không, con không nghĩ thế," Charlie nói. "Nhưng làm sao Ông cậu biết?"
"Nhóc, ta thấy mày ngay lúc quẹo ở góc đường. Thật ra ta cũng có đoán trước. Ta nghĩ mày cũng khó mà ngủ được sau buổi tối hãi hùng vừa rồi.”
Ông cậu Paton cười nhếch mép.
"Tài phép của Ông cậu đó hả?" Charlie hỏi. "Kích sáng bóng đèn ấy?"
“Đáng khing quá phải không? Ta hỏi mày chứ cái trò đó được tích sự gì? Giá mày đừng thấy thì hơn.”
Ông cậu Paton ngắm nghía mấy ngón tay chắc khỏe của mình:
“Nào, đưa mày về thôi. Tối nay ta làm đủ rồi.”
Ông nắm tay Charlie và cả hai cùng đi về nhà.
Charlie nhìn thấy một khía cạnh mới của Ông cậu. Nào có mấy người chỉ cần đứng đó thôi mà kích được bóng đèn. Đúng ra, theo như nó biết, thì trước nay chưa có ai làm được điều này. Đèn điện hết sức cần cho cuộc sống về đêm của một thành phố. Ông cậu Paton hẳn đã có lúc tung hoành dưới phố - nơi mà ánh đèn lấp lánh và rực rỡ tứ bề.
“Đã bao giờ Ông cậu... ừm... Ông cậu làm như vừa nãy với nhiều bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/charlie-bone-1-luc-nua-dem/2960989/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.