Ở công ty, hành động thân mật chưa bao giờ được Yên Đới Nam chấp nhận, dù hắn có hứng thú với ai thì cũng phải đợi rời khỏi thì mới được phép. Vậy mà, chỉ cần là người phụ nữ ấy hắn liền gạt bỏ hết mọi quy tắc của bản thân, yêu chiều Vỹ Điệp hết mực trước mặt người khác.
Tâm can bứt rứt không yên, Uyên Hà ấm ức trút giận lên cây bút trong tay, bóp đến nổi sắp làm nó gãy đôi.
- Yến Vỹ Điệp, chờ đó, một ngày nào đó mày và Tịch Nhan cũng bị tao đá đi.
- Đới Nam chỉ có thể là của một mình tao !
Ý thức thanh tỉnh nhanh khôi phục, cô ta nén cay cú, ghi nhớ sự chèn ép của Vỹ Điệp ban tặng vào lòng.
Cô gái nhỏ kéo lấy cà vạt của người đàn ông xoắn vào hai ngón tay, biểu tình trên khuôn mặt một màu ửng hồng e lệ, nũng nịu ra sức thuyết phục hắn.
"Đới Nam, cho em đi nha!
Anh yên tâm, em hứa mua bánh xong thì quay lại ngay mà!"
Thanh âm nói ra như có ma lực, Yên Đới Nam thấy cả buổi sáng Vỹ Điệp thật sự rất ngoan ngoãn, ngồi im một chỗ cầm điện thoại đọc tiểu thuyết mãi cũng chán, không đi đâu đó thì quá tù túng.
Huống chi, tính tình của Vỹ Điệp lúc này chỉ có 18, còn con nít sẽ khó cưỡng lại mấy món ăn vặt, hắn cũng chiều, móc tiền từ trong túi đưa cho cô gái.
Tiền của hắn cũng là tiền của cô, trên thực tế là vậy, nhưng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802513/chuong-35.html