Con gái là thế, giận dỗi thất thường, tính khí cũng khó đoán, nói có là không, mà nói không là có. Yến Vỹ Điệp cũng là con gái, đương nhiên cũng có tính khí thất thường ấy, điều này chẳng có gì làm lạ.
Mấy ai có thể tự tin chắc bản thân hiểu được con gái, Yên Đới Nam cũng không ngoại lệ, vì không biết Vỹ Điệp giận dỗi chuyện gì mà hắn phải hạ mình dò hỏi.
"Vỹ Điệp, có chuyện gì sao? Em nói anh nghe đi, anh sẽ giải quyết cho em."
"Không, nói ra anh cũng không giải quyết được!
Ngủ đi!"
Cô làm nũng, đẩy người đàn ông ra, bò vào một bên giường nằm nghiêng mình nhắm mắt, cả gối cô cũng không thèm gối đầu, hai tay ôm chặt chẽ vào ngực rất đáng thương.
"Vỹ Điệp, em làm sao vậy? Sao lại hất hủi chồng em vô cớ thế kia?"
Yên Đới Nam chạm tay vào người cô, muốn xoay lại bị hất ra.
"Đừng có chạm vào em!"
Vỹ Điệp xua đuổi như đuổi tà ma, kéo ngay tấm chăn trùm kín mít người không thèm tiếp xúc, làm cho Yên Đới Nam tắc lưỡi não nề.
Đúng là con gái chuyện giận dỗi vô cớ không ai bằng, người đàn ông phải chịu thua trước tính khí trẻ con ấy. Hắn không thể nổi nóng, kiên nhẫn hạ mình dò hỏi cho ra lẽ.
"Vỹ Điệp, em sao thế, có chuyện gì thì cứ nói ra đi!
Anh đảm bảo sẽ giải quyết được cho em mà.
Nói anh nghe được không."
Hắn cẩn thận kéo tấm chăn xuống, cô gái còn vùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802476/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.