Vỹ Điệp mang bầu tâm tư ảo não trở về là lúc gần trưa, cô hoàn toàn không biết Yên Đới Nam hay tin cô tự ý ra khỏi nhà mà bỏ công việc chạy đi tìm kiếm suốt mấy giờ đồng hồ, không ra người hắn liền quyết định chờ cô trong phòng.
Cánh cửa nặng nề cuối cùng cũng mở, Vỹ Điệp vừa xoay người bất thình lình Yên Đới Nam tấn công, dán thân to lớn ép cô vào thành tường.
"Đới Nam?"
Cô gái nhỏ hốt hoảng, ý thức hỗn loạn tức thì, túi xách trong tay vì giật mình mà rơi xuống sàn, Yên Đới Nam nhấc cao một cánh tay của cô lên đỉnh đầu, trong chớp mắt bóp lấy cằm tinh xảo của cô.
"Yến Vỹ Điệp, em đã đi đâu vậy hả?
Em có biết anh cho người tìm em khắp nơi không?"
Giọng quát tháo, gay gắt làm lỗ tai nhức nhối, đôi mắt sắc bén hàm chứa tia hung ác nham hiểm chĩa vào người Vỹ Điệp. Hắn đang điên tiết, mất kiểm soát hành động, bóp cổ tay kiều xảo đỏ ửng, cằm nhỏ cũng bị hắn bóp đến răng cọ nhẹ vào môi trong.
Vỹ Điệp nhìn ra hắn nổi cơn thịnh nộ đạt cực hạn, không thể khóc lóc hay làm nũng để cứu nguy, cô lại đổi sang chiêu thức mới, ngoài mặt giữ nét u buồn, không chống đối, tay không bị giam cầm chủ động luồng qua hông tinh tráng, hất cằm rời đi chậm rãi tiến đến ôm lấy hắn.
Không bất kì âm thanh nào, cô không trả lời hắn, chỉ có tiếng thở não nề, Yên Đới Nam đột nhiên cảm thấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802456/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.