Tịch Nhan lập tức xoay người lại, ánh mắt sắc lạnh liếc xéo Vỹ Điệp, thái độ của cô ta xấc xược rõ rệt, còn rõ hơn những ngày bình thường rất nhiều.
Có lẽ, vì đến ngày nên người phụ nữ này nóng tính, bất cần đời, không thèm kiêng dè tránh né Vỹ Điệp như mọi khi, thẳng thắn nói.
"Vậy đó thì sao hả?"
"Tịch Nhan, cô!"
Vỹ Điệp không tức nhưng lại tỏ ra giận dữ, bàn tay khẳng khiu ra sức bóp lấy cổ tay của người phụ nữ, làm cho Tịch Nhan nổi đóa vùng vằng.
"Bỏ ra!"
Tịch Nhan trừng to mắt, hung hăng gạt tay Vỹ Điệp, nhưng cô giữ rất chặt, còn cố tình siết cho làn da trắng nõn kia ửng đỏ, gây hiềm khích với Tịch Nhan.
Quả nhiên, ngay giây sau cô gái lập tức nổi điên, mặc kệ ở dưới lầu vẫn còn có người qua lại, gan to bằng trời mắng.
"Yến Vỹ Điệp, tao bảo mày bỏ ra! Mày bị điếc à?"
"Tịch Nhan! Cô dám ăn nói với tôi thế hả?"
Chẳng chịu thua kém, Tịch Nhan hung hăng Vỹ Điệp cũng trổ tính ngang ngược lại, đôi bên giằng co kịch liệt hơn, cô kéo Tịch Nhan lại gần, tình địch chạm mắt nhau ở cự ly gần, lườm nhau như thuốc súng nổ.
"Con nhỏ này, thả ra!"
Người phụ nữ hung hăng giơ cao tay còn lại định vung tát, nào ngờ Vỹ Điệp nhanh mắt bắt kịp, hất cánh tay yếu ớt đó ra, tiếp tục kích động ả ngu ngốc.
"Tịch Nhan, có phải hôm nay cô ăn phải gan hùm không?
Dám ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802453/chuong-64.html