Giọng ngắc ngứ, âm thanh trầm đến mức như có vật gì đó đè vào cổ hắn, nói ra vô cùng khó khăn. Mắt đen láy đỏ hoen, cả khuôn mặt hắn cũng ửng đỏ, là mị thái mất mát tang thương, Vỹ Điệp chưa từng thấy qua biểu hiện này của hắn, kể cả cô có cầm dao đâm hắn thì sắc mặt vẫn lạnh như băng không đổi, thế mà...
- Anh cũng biết đau lòng sao ? Cũng biết buồn khi mất đi thứ quan trọng ư ?
- Yên Đới Nam, anh phải đau khổ gấp 100 lần, 1000 lần, thậm chí 1 vạn lần thì nó mới xứng với những nỗi đau mà tôi đã chịu đựng.
Cô gái chẳng có lấy một chút dao động, trong lòng cô hiện giờ đã bị thù hận ăn sâu vào đại não, ngấm vào xương tủy, cho dù Yên Đới Nam có thay đổi trở thành người tốt cô cũng không bao giờ thương cảm cho hắn thêm một lần nào.
Bởi, từ khi biết bản thân là con rối bị hắn sắp đạt cô đã nung nấu ý chỉ trả thù gấp bội phần, không những khiến hắn mất tất cả còn phải bắt hắn gánh chịu nỗi đau cùng cực nhất.
- Yên Đới Nam, cái thai chính là quà của tôi tặng cho anh.
Đôi mắt ướt đẫm nước lại hằng lên vài tơ máu phẫn nộ, Yên Đới Nam đang ôm cô lại không để ý biểu cảm thâm độc ấy, hắn vuốt lên mái tóc có phần rối tung, 7 phần xót thương 3 phần nghẹn ngào nói.
"Vỹ Điệp, em đừng quá đau lòng...chúng ta rồi sẽ có lại đứa con khác...
Hãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802447/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.