"Không dám sao?"
Yên Đới Nam nhếch môi cười tà, ánh mắt vừa lạnh vừa nóng, mâu quang nguy hiểm dữ tợn nhìn người phụ nữ dò xét, lực đạo từ bàn tay hắn càng thêm thô bạo, mặc cho máu từ trong miệng và nước mắt đáng thương chảy ra bao nhiêu hắn cũng không có lấy chút dao động.
Hắn cúi người xuống, biểu tình trên khuôn mặt là bộ dạng ngả ngớn bất lương, hằn giọng vào tai cô gái.
"Tịch Nhan, nói dối thành thói quen rồi nhỉ?
Cô ghét Vỹ Điệp đến mức nào tưởng tôi mù không thấy sao?
Cô nghĩ tôi ngu đến mức không biết cô đang mơ ước ngồi vào vị trí của Vỹ Điệp sao?"
"Không...không có..."
Vòm miệng đau nhói, Tịch Nhan bị đổ oan không cam lòng lắc đầu chối bỏ, hai tay không ngừng bám chặt tay của người đàn ông, cố kéo xuống thì càng tự làm đau bản thân.
Hắn tàn ác không ai bằng, ngay cả một cô gái yếu đuối cũng động tay động chân, thấy Tịch Nhan phản kháng liền bóp cho mặt mày đỏ ửng, gần như suýt trẹo xương hàm.
"Đừng có mà nói dối.
Tịch Nhan, loại phụ nữ hại con người khác như cô không bao giờ so sánh được với Vỹ Điệp!
Cô giết con của Yên Đới Nam này thì đừng mơ tưởng đến sẽ còn được ở cạnh tôi!
Kể từ bây giờ...cô hãy chuẩn bị tinh thần đi."
Âm thanh ghê rợn chạy tọt vào màng nhĩ, Tịch Nhan run rẩy toàn thân chưa dứt, Yên Đới Nam lập tức thẳng tay đẩy người cô ta ra xa.
Vẻ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802439/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.