Nhưng, Vỹ Điệp sống ở đó lâu như vậy, không hề thấy có điểm khác lạ, trước kia còn tự tay mình thường xuyên dọn dẹp phòng, căn bản nó không có điểm khả nghi.
"Quách Hạo Minh, căn phòng đó tôi đã sống lâu nay rồi...làm sao nó...
Thật sự tôi chẳng thấy có gì khả nghi cả!"
"Vậy sao?"
Nghe lời bác bỏ, Quách Hạo Minh liền cười khinh bạc, chính vì cô không nghi ngờ nơi của mình, chắc chắn nơi đó an toàn nên càng dễ để kẻ khác lợi dụng. Quách Hạo Minh lại không phải con người không đa nghi, còn là người đàn ông mưu mô không kém, đương nhiên cái Yên Đới Nam suy nghĩ được anh cũng nghĩ ra được.
Vậy nên, Quách Hạo Minh rất đinh ninh với suy đoán của mình, thủng thẳng giải thích rõ cho cô gái non nớt kia hiểu.
"Yến Vỹ Điệp, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Với lại, em có chắc bản thân luôn ở đó 24/24 mỗi ngày không?"
Mày rậm nhướng cao uy nghi, Quách Hạo Minh ngạo nghễ nhìn Vỹ Điệp, nói đến đây, cô mới sực nhớ lại khoảng thời gian cô chống đối Yên Đới Nam, từng tự sát nhiều lần nhưng bất thành, những lần đó cô đều nằm viện khá lâu. Có lẽ, hắn đã tận dụng thời gian đó biến căn phòng của cô thành nơi giấu chứng cứ.
Phòng của mình...luôn tự tin nó chẳng có điểm khác lạ, cuối cùng lại tiếp tay cho kẻ mình hận.
Vỹ Điệp như được khai sáng mọi việc, không nán lại lâu liền nhanh chóng muốn quay về, bước chân gấp gáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802421/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.