Sự cám dỗ của việc được nhường lại tiết Thể dục là quá lớn, đúng là đồ phạm quy.
Ninh Thư nghiến răng: "Lần này tôi có thể tha cho anh một mạng, nhưng lần sau để tôi nhìn thấy anh, nhất định vẫn phải chết."
Nghiêm Kiều buông lỏng thước kẻ ra: "Được."
Giữ lại cái mạng nhỏ này đã rồi tính sau.
Ninh Thư lùi lại một bước, né tránh hơi thở nóng rực của anh bên tay, cũng không thèm nhìn anh thêm một cái, cứ thế rời đi.
Nghiêm Kiều nắm lấy cổ áo Ninh Thư kéo lại, trực tiếp hỏi: "Tại sao phải mặc áo nịt ngực?"
Ninh Thư quay đầu lại, lạnh giọng nói: "Cái gì mà áo nịt ngực? Là tôi nhồi bông, à không phải là silicone đó."
Nghiêm Kiều trầm mặc nhìn cô: "Không đùa."
Ninh Thư dùng chiếc thước trên tay, gõ gõ vào tay anh: "Tha chết cho anh là may lắm rồi, lại còn dám tọc mạch?"
Cô nói xong, lại quay người định rời đi.
Thì bỗng nhiên nghe thấy người đàn ông phía sau thấp giọng nói: "Không phải tọc mạch, những gì liên quan đến em đều quan trọng."
Ninh Thư mạnh miệng nhưng lại mềm lòng, cô dừng lại bước chân.
Nghiêm Kiều lại đẩy mạnh thương lượng, đánh vào thứ mà trong lòng Ninh Thư muốn nhất: "Tiết Thể dục ngày mai cũng nhường cho em."
Ninh Thư giằng co suy nghĩ trong năm giây, sau đó xoay người lại: "Thực ra thì cũng không có gì khó nói, mẹ tôi không có ép buộc tôi, là tôi tự làm."
Đúng như anh nghĩ, trên đời này chẳng ai có thể ngược đãi và kiểm soát cô.
Nghiêm Kiều: "Tại sao?"
Ninh Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778243/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.