Chủ nhiệm Đào nhìn về hướng hai học sinh vừa chạy thoát, an ủi Ninh Thư: “Mở rộng mạng lưới truy bắt, sẽ có một ngày tóm gọn được mấy đứa.”
Ninh Thư nhớ lại vẻ mặt học sinh vừa rồi, vâng một tiếng, không nói gì thêm. Đột nhiên cô cảm thấy hụt hơi, vừa rồi do chạy quá nhanh sau đó lại dừng lại đột ngột, nên lúc này rất khó chịu. Cô thở không ra hơi, suýt chút nữa thì ngất xỉu trên mặt đất, bỗng nhiên được một bàn tay to lớn giữ lại.
Nghiêm Kiều nhíu mày nhìn xuống Ninh Thư, thấy cô tái mét: “Sao thế? Khó chịu ở đâu?”
Ninh Thư ôm lấy ngực: “Không thở được, khó chịu.”
Nghiêm Kiều nhanh chóng cõng Ninh Thư lên lưng và nói với chủ nhiệm Đào: “Tôi đưa cô ấy tới phòng y tế.”
Chủ nhiệm Đào còn chưa kịp lên tiếng, đã thấy hai người vụt mất, Nghiêm Kiều cõng Ninh Thư trên lưng chạy được vài mét rồi, ông ta chỉ đành hét lên từ phía sau: “Tốt nhất nên đến bệnh viện kiểm ta một chút.”
Chủ nhiệm Đào hơi lo lắng, ông ta có một người anh họ hàng xa cũng bị như vậy, đột nhiên thở gấp, hô hấp không được, đến bệnh viện kiểm tra thì phát hiện bị ung thư phổi và cũng đã mất được hơn một năm nay rồi.
Ông ta đưa tay lên giữ miệng, lo lắng hét lên: “Nhất định phải kiểm tra cẩn thận đó, nếu phát hiện muộn là cứu không được đâu.”
Ninh Thư sợ đến phát khóc trước lời nói của chủ nhiệm Đào, cái gì mà muộn quá chữa không kịp?
Cô nằm im trên lưng Nghiêm Kiều, cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778236/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.