Đi qua Thanh Nịnh, Ninh Thư nói với Nghiêm Kiều: “Khu Vĩnh Ninh Lý ngay phía trước rồi, tôi có thể tự về được.”
Nghiêm Kiều: “Tôi đã hứa với Lễ Lễ là sẽ đưa cô về nhà, là người lớn thì phải nói lời giữ lời, làm một tấm gương tốt.”
Khuôn mặt Ninh Thư nở nụ cười mang rõ đặc điểm là một giáo viên chủ nhiệm: “Nếu như phụ huynh học sinh trong lớp đều biết phối hợp như anh thì tốt.”
Cô làm giáo viên đã lâu, kiểu phụ huynh nào cũng đã gặp. Con cái là hình ảnh thu nhỏ của một gia đình, gia đình thế nào sẽ nuôi dạy những đứa trẻ thế đó.
Nghiêm Lễ rất ưu tú, Ninh Thư chưa bao giờ thấy một học sinh nào lại hoàn hảo cả về thành tích lẫn tính cách như vậy. Bây giờ nhìn mà xem, sự xuất sắc của cậu cũng không phải là không có lý do, có lẽ cậu được lớn lên trong một gia đình lành mạnh và hạnh phúc, được cha mẹ yêu thương, anh em thuận hòa. Tuy rằng người anh này của cậu đôi khi vẫn không phải là một hình mẫu lý tưởng, trên người có rất nhiều tật xấu như xăm trổ, hút thuốc.
Đột nhiên điện thoại của Ninh Thư đổ chuông, cô cúi đầu lật tìm điện thoại trong túi xách, thấy vậy Nghiêm Kiều liền giúp cô cầm bó hoa.
Ninh Thư: “Là mẹ tôi gọi, hàng ngày cứ đến mười giờ tối bà đều đúng giờ gọi đến.”
Nghiêm Kiều ừm một tiếng, đi bên cạnh Ninh Thư, tay ôm bó hoa bước về phía căn nhà.
“Mẹ, con đã tan làm rồi, sắp đến nhà rồi đây.” Ninh Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778228/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.