Cũng may, sau câu đó Nghiêm Kiều không nói thêm gì nữa, như thể nó chỉ là một câu tiện miệng nói ra mà thôi. Nhưng Ninh Thư có thể cảm nhận được, đây hoàn toàn không phải là câu nói tùy tiện nhắc tới.
Ninh Thư vừa đi đi lại lại kiểm tra trong lớp, vừa nghĩ về hình xăm trên cánh tay Nghiêm Kiều. Cô cũng hiểu, trong xã hội hiện đại thì việc xăm hình là rất bình thường, chứ không như trước, chỉ có những tên côn đồ đầu đường xó chợ mới xăm hình. Bây giờ, nó được coi là một môn nghệ thuật, một loại hình văn hóa. Nhiều người bình thường cũng có hình xăm, có người xăm tên của người yêu mình, rồi xăm hình thú cưng, cũng có người xăm hình người thân đã mất của họ, vân vân… Mỗi một hình xăm đều có câu chuyện riêng của nó. Lần đầu tiên khi Ninh Thư gặp Nghiêm Kiều, cô đã search trên mạng ý nghĩa của hình xăm Thanh Long, kết quả cho thấy rất nhiều hình xăm con rồng như vậy và không có ý nghĩa gì đặc biệt.
Ninh Thư ngước mắt nhìn người đàn ông đang đứng trên bục giảng. Anh đang nhìn xuống bài làm của một bạn học sinh ngồi ở bàn đầu với vẻ mặt rất nghiêm túc, cặp kính cận gọng vàng phản chiếu ánh sáng lộ ra đôi mắt tinh anh và điềm tĩnh. Cô luôn cho rằng sự dịu dàng và tao nhã ở anh là giả tạo, nhưng cảnh tượng này lại khiến cô nhìn ra một chút thật lòng. Như thể anh chính là một người như vậy và hình xăm trên cánh tay kia của anh là thừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778224/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.