Bàn bạc kế hoạch xong xuôi ai nấy đều đi làm nhiệm vụ của mình luôn, trong phòng lúc này chỉ còn một mình Sung-ho.Anh bắt đầu nhâm nhi ly rượu và hồi tưởng lại quá khứ của chính mình.
Lúc bố mẹ anh mất, anh không khóc cũng không làm loạn,anh tự nhốt mình trong phòng của bố mẹ mình không tiếp xúc với ai cũng không ăn không uống gì suốt hai ngày liền âm thầm gặm nhấm nỗi đau ấy một mình.Cho tới khi quản gia Ae Ri dắt theo một bé gái tầm hơn ba tuổi tới,cô bé với nước da trắng hồng mịn màng,má bánh bao, đôi mắt to tròn long lanh,môi đỏ thắm vô cùng đáng yêu.
Cô bé đi theo quản gia Ae Ri đến mang cơm cho anh,nhưng khi mở cửa phòng ra lại không thấy anh đâu.Lúc này mọi người hốt hoảng đi tìm thì thấy anh đang tự nhốt mình trong tủ quần áo của bố mẹ mình,mặc cho mọi người có động viên khuyên bảo thế nào anh cũng im lặng ngồi in một tư thế không ra ngoài hay ăn uống gì.Mọi người ai nấy cũng đành bất lực nhìn anh như vậy,hết cách ông nội Park đã mời bác sĩ tâm lý đến để chữa trị cho anh,ông ra hiệu cho mọi người ra ngoài hết để anh yên tĩnh một mình.
Ông vừa gia hiệu cho quản gia mời bác sĩ đến thì cô bé nhẹ nhàng chui vào tủ ngồi cùng anh rồi đóng cánh tủ lại,mọi người muốn ngăn cô bé lại nhưng thấy anh không hề bài xích cô bé cũng như không phản kháng gì nên đành để hai đứa trẻ ngồi lại trong đó với nhau rồi mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-gai-viet-nam/3552197/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.