[ Dịch: melbournje ]
****
Bà Tần lái xe đi về, Tần Hành ngồi ở ghế phụ chơi lấy điện thoại.
"Con cùng Lâm Vu quan hệ thế nào?"
Tần Hành mở mắt ra, "Mẹ hỏi cái này làm gì?"
"Cô bé ấy thật không dễ dàng, nếu con ở lớp học có thể giúp người ta thì tốt."
"Cậu ấy là Iron Man, nào đâu cần con hỗ trợ."
Bà Tần cười, "Nói bậy không. Lâm Vu dung mạo xinh đẹp, nói chuyện nhẹ nhàng nhu mì. Dì Dương của con rất thích cô bé ấy. Ta cười trêu ghẹo Lâm Vu với Nghi Hành vài tiếng."
Tần Hành hừ lạnh một tiếng.
"Cái thời đại gì rồi, nếu Thẩm gia muốn báo ân chắc cũng không cần để hắn lấy thân báo đáp đâu nhỉ."
Bà Tần cười cười, "Chỉ là đùa thôi mà."
Tần Hành: "Tư tưởng cổ hủ."
Bà Tần không hiểu làm sao con mình lại tức giận, "Cái gì mà tư tưởng cổ hủ! Mẹ đã cảm thấy Nghi Hành và Lâm Vu rất xứng đôi."
"Mẹ à! Nghe ý tứ của mẹ là bây giờ con mà nói yêu đương cũng không thành vấn đề đúng không!"
Bà Tần một hơi chặn lấy, có vấn đề gì à? Vấn đề là, cái đứa con này này tính cách cao ngạo, làm sao có cô bé nào chịu được.
Ngày thứ hai, cách thời gian vào hõ còn năm phút, cửa trường học có mọtk biển người lưu động.
Tần Hành ở cửa trường học gặp được Khuất Thần, hai người cùng dừng xe.
Khuất Thần hỏi: "Hôm qua sinh nhật Thẩm Nghi Hành cậu cũng đi à?"
Tần Hành vai phải khoác balo, "Ừ."
Khuất Thần: "Tớ nhìn thấy Đình Đình up ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-anh-bac-si-tan/69916/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.