17.
Dương Hà Hàn ngồi đối diện Tô Tiếu Ương, chăm chú nhìn người yêu mất sớm của mình. Trong con ngươi đen như mực không phản chiếu bất kỳ bóng người nào nhưng anh vẫn mơ hồ cảm nhận được mùi hương quen thuộc, tim đập dữ dội như chứa đầy nước nóng sắp sôi trào.
Anh kìm lòng không được đưa tay ra, tưởng tượng mình đang nắm cổ tay gầy mảnh của Tô Tiếu Ương. Sau đó anh cúi đầu hôn lên ngón áp út của cậu —— Trên đó có đeo chiếc nhẫn mà họ trao nhau lúc kết hôn.
Anh tưởng tượng Tô Tiếu Ương đang cười với mình.
Tô Tiếu Ương rất hay cười, chỉ khi nào bị anh giày vò hung ác mới đưa tay che lại đôi mắt ngấn nước như không muốn để anh thấy mình thút thít.
Ngay cả khi bệnh, Tô Tiếu Ương cũng chưa bao giờ rơi lệ trước mặt anh.
18.
Tô Tiếu Ương rất giỏi đóng kịch.
Thời tiểu học, Dương Hà Hàn luôn nghĩ sau này lớn lên Tô Tiếu Ương sẽ thành một diễn viên tài ba.
Tô Tiếu Ương có đôi mắt to ngây thơ, thích cười, vui tính, ưu điểm nhiều vô số kể, vấn đề duy nhất là cậu rất hay nói dối, còn hay gạt người rồi ôm bụng cười ha ha.
Dương Hà Hàn là trúc mã của cậu luôn phải đứng mũi chịu sào.
Tô Tiếu Ương không thích đi học nên thường xuyên giả bệnh, hơn nữa lần sau lại giả bộ giống hơn lần trước dọa cho Dương Hà Hàn khóc rất nhiều lần. Đợi đến khi Dương Hà Hàn tèm lem nước mắt nước mũi định đi gọi người lớn thì Tô Tiếu Ương mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-trai-dau-kho-va-nguoi-vo-ma-cua-minh/268403/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.