Vào lúc Liễu Nha thật sự khó thở, sắp mất đi thần trí, bàn tay nam nhân đột nhiên buông lỏng ra, không khí trong lành lại hút vào trong lồng ngực, Liễu Nha há hốc miệng, tựa như một con cá vàng thiếu dưỡng khí, tham lam hô hấp từng ngụm từng ngụm.
Nam tử tiến lên, chậm rãi cúi đầu, cái cổ thanh mảnh của hắn ta kề sát, trộm liếc tấm thân xử nữ của nàng, cười thần bí: "Nếu như ngươi có thể sống đến đêm trăng tròn tiếp theo, chuyện hôm nay ngươi mạo phạm Bổn vương liền xóa bỏ!" Liễu Nha ngẩn người, cảm giác hơi thở nóng bỏng của hắn ta như vuốt ve trên da thịt mềm mại của nàng, qua hồi lâu, nàng mới đột nhiên hồi hồn, con bà nó, thật giống như nàng bị một lão yêu quái hơn một nghìn năm sàm sỡ! Tức giận bùng lên, muốn đẩy hắn ta ra, trong đầu đột nhiên hiện ra ánh mắt âm hiểm của nam tử, cảm giác đau nhức trên cổ vẫn còn, sau khi nghĩ lại, chỉ không cam lòng ngoái đầu nhìn lại, trợn lên giận dữ nhìn hắn ta một cái tỏ vẻ chính mình cũng là anh hùng hảo hán, không thể khi dễ quân chủ.
"Nhung Thiên, mang các nàng đi xuống, hầu hạ cẩn thận!" Nam tử ngoái đầu nhìn lại, lạnh lùng phân phó, nụ cười khóe môi dần dần đậm lên.
Bị Nhung Thiên ném giống như ném khoai tây vào gian phòng, ngước mắt chỉ thấy cung nữ người không ra người quỷ không ra quỷ hôm qua, còn chưa kịp chào hỏi, Lục Ánh với vết thương chồng chất cũng bị ném vào.
"Đại ca, xuống tay lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/75616/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.