Trăng sáng treo thật cao trên bầu trời, trên xe có một người chết, hơn nữa còn do mình giết chết, Liễu Nha co rúc vào một góc cùng Lục Ánh sít chặt vào nhau. Lục Ánh nhỏ giọng nói bên tai nàng: "Nên tới, cuối cùng cũng phải tới!" Lời nói lẩm bẩm lộ ra vẻ quỷ dị làm người ta nhìn không thấu.
"Cái gì phải tới?" Liễu Nha chuyển con mắt nhìn nàng ta, ngũ quan kỳ dị khiến vẻ mặt nàng xem ra chẳng những mê mang hơn nữa giống như uất ức.
Ngay cả Lục Ánh khó bảo toàn bản thân thế mà vẫn bị gương mặt điềm đạm đáng yêu của Liễu Nha làm cho nổi lên lòng đồng cảm, nàng ta vươn tay ra kéo mạnh bả vai Liễu Nha qua: "Ngươi không cần sợ, sau khi vào cung ta sẽ nói rõ với quản sự, ngươi chỉ là nha hoàn, hắn sẽ đưa ngươi xuất cung!"
"Nhưng người do ta đánh chết!" Liễu Nha chỉ chỉ phu xe cường tráng, trên mặt duy trì vô tội.
"Có cái gì sẽ do ta gánh, dù sao. . . . . ." Lục Ánh vỗ vỗ bả vai của nàng, lông mi đen như cánh bướm vểnh lên từ từ hạ xuống che khuất đôi mắt nhanh nhạy buồn bã.
Liễu Nha nghe vậy thì cảm kích nhìn nàng ta một cái, nàng ta cũng không có nhìn nàng, chỉ là lẳng lặng mà ngồi, ánh trăng xuyên thấu qua màn cửa bị gió nhẹ thổi bay, chiếu rọi ở trên mặt nàng ta, sáng tỏ như trăng, lạnh như tuyết trên núi, trên mặt nàng ta lan tràn tâm tình tuyệt vọng.
Liễu Nha bị cảm xúc trên mặt nàng ta lây nhiễm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/75613/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.