Tóc dài màu vàng như hoàng kim lóe sáng, trường bào màu tím sợi tơ như là nước lẳng lặng chảy lướt qua, tơ vàng tung bay mềm oặt trên giường, tròng mắt xanh biếc yêu dị giống như cỏ xỉ rêu ẩm ướt, trắng nõn mà thâm trầm, không nhìn thấy đáy, trên mặt lười biếng cho dù có mặt nạ hoàng kim che chắn, vẫn luôn tản mát ra cảm giác đặc biệt đè nén, khiến Mạc Thương đang hầu hạ Hoàng thượng cũng cảm nhận rõ thân thể này uy nghiêm đáng sợ.
"Hoàng thượng. . . . . ." Hắn tiến lên, khẽ mở miệng.
"Trẫm muốn đích thân đi!" Ánh mắt nam tử cuối cùng thu hồi lại từ phía chân trời xa xôi, hắn chuyển con mắt, khóe môi lãnh bạc.
"Hoàng thượng muốn xuất cung?" Trên mặt Mạc Thương lập tức thoáng qua kinh hoảng.
"Thế nào?" Tròng mắt xanh u ám tối sầm lại, Kim Minh không vui nhìn chằm chằm Mạc Thương. Hắn ngược lại trầm tư, giống như đã lâu rồi không rời khỏi hoàng cung làm người ta không thoải mái này!
"Hoàng thượng, Kim Lang Vương triều có quy củ hơn một nghìn năm, Hoàng đế thân thể ngàn vàng, gắn bó với an nguy quốc gia, không thể tùy tiện xuất cung!" Mạc Thương lập tức quỳ gối xuống đất, dập đầu mấy cái thật mạnh, thỉnh cầu Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.
"Quy củ? Trẫm là Hoàng thượng, trẫm chính là quy củ!" Kim Minh lạnh lùng đứng dậy, không kiên nhẫn phất ống tay áo.
"Nhưng. . . . . ." Mạc Thương quỳ xuống đất không đứng dậy.
"Không có nhưng nhị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940040/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.