Nam tử lười biếng nằm nghiêng ở trên giường tơ vàng lên, con mắt nửa mở ra, bộ dáng hết sức thanh nhàn, nhưng Mạc Thương chờ đợi ở một bên lại cảm nhận được áp lực ác liệt tản mát ra từ trên người nam nhân.
Trước lúc hồi cung Hoàng thượng muốn đi đâu? Tại sao không để cho hắn ta đi theo, chẳng lẽ người bắt đầu nghi ngờ hắn rồi ư? Gần đây hắn không phỏng đoán được ý định của nam tử, chỉ có thể lo sợ, không ngừng len lén nhìn gò má của nam tử. Ở bên cạnh, U Dạ La bẩm báo chuyện Tiên Vu Thái tử bị thương, Hoàng thượng lại lạnh lùng híp mắt như cũ, trên mặt cũng không vì U Dạ La bẩm báo mà có bất kỳ biến hóa nào.
"Hoàng thượng?" U Dạ La thận trọng khẽ gọi lần nữa, liễm mắt cúi đầu, nhưng nơi khóe mắt lại nhìn trộm vẻ mặt Hoàng thượng.
Miễn cưỡng xốc tầm mắt, nụ cười tà mị lộ trên môi đỏ mọng của nam tử, hắn nhẹ nhàng gạt bỏ ống tay áo của áo mãng bào, lạnh lùng mở miệng: "Chỉ có vậy?"
Trong giọng nói giống như có chút trách cứ U Dạ La chuyện bé xé ra to.
U Dạ La giật mình, vẫn hạ mắt hồi đáp: "Dạ, Hoàng thượng, có điều Tiên Vu Thái tử. . . . . ."
"Bị thương ư? Không phải mời ngự y rồi sao? Còn dài dòng cái gì, U Tướng quân, hôm nay là một ngày đại hỉ, nên sớm trở về nghỉ ngơi, buổi tối tới đây sớm một chút!" Nam tử lười biếng đứng dậy, giống như mệt mỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940006/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.