Ngọc Triệt ngước con mắt, nam tử híp mắt nhìn xuống, cánh tay vòng ở bên eo nàng ta, nàng ta cũng rất tự nhiên ôm lấy hông của hắn, hai người cứ thể lẳng lặng đưa mắt nhìn nhau, đàn tỳ bà yên lặng rơi xuống đất.
Ngọc Triệt nhìn gương mặt người trong lòng rất giống so với tưởng tượng, trong khoảng thời gian ngắn, ý định trong cõi lòng xông lên đầu.
"A!" Mọi người đều kinh hô một tiếng, vội vàng liễm mắt cúi đầu, cũng không dám nhìn nữa.
Trên thế giới này cũng không có ai dám nhìn thẳng gương mặt Kim Lang Vương.
Nhẹ thì móc mắt, nặng thì bỏ mạng. Nhưng Ngọc Triệt Công chúa lại mắt không chớp ngắm nhìn nam tử, nàng ta si ngốc nhìn, tay bạch ngọc khẽ xoa khuôn mặt nam tử: "Ngươi là hắn sao?"
Nam nhân chợt cong khóe môi, lộ ra nụ cười yếu ớt, đây là nụ cười yếu ớt giống như con báo hướng về phía con mồi hãm sâu trong lưới, tràn đầy ý vị đặc biệt.
"Ngươi nói xem?" Hắn lẩm bẩm mà nói, bàn tay từ từ mơn trớn sợi tóc nữ tử rơi trên đầu vai, trong con ngươi thâm thúy lóe ra thần thái lấp lánh rồi lại sắc bén làm người ta cảm thấy lạnh lẽo không ngăn nổi.
"Ta không biết. . . . . . Ta. . . . . ." Ngọc Triệt lắc đầu một cái, xoay người, giống như vội vàng tìm gì để chứng thực, da đầu Liễu Nha run lên, lập tức tránh vào chỗ tối, bên cạnh có một nữ tử trang điểm diêm dúa lẳng lơ như có điều suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940001/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.