Bên trong Ngọc Hoa cung, Ngọc Triệt tâm phiền ý loạn ngồi đánh đàn, khúc nhạc không ra giai điệu làm cho các cung nữ phải chịu khổ.
“Được rồi!” Tiên Vu tiến lên, đè hai bàn tay cô gái, đưa mắt nhìn nàng ta: “Chúng ta còn có cơ hội khác mà!”
“Cơ hội? Hôm qua chính là cơ hội tốt nhất, nhưng không nghĩ tới thủ vệ Thanh Huy viên lại canh giữ nghiêm ngặt như vậy, ngay cả Thái hậu cũng tự mình chờ ở bên ngoài!” Ngọc Triệt ảo não, dây đàn bị đứt, sợi dây sắc bén làm ngón tay nàng bị thương nhưng nàng vẫn không nhúc nhích.
Tiên Vu đau lòng kêu lên một tiếng, ngậm ngón tay cô gái vào miệng. Một lúc sau, hắn từ từ phun ra, lấy thuốc mỡ, khăn lụa, băng bó cẩn thận cho cô gái.
“Chằng lẽ ngươi không thấy kỳ lạ sao? Tại sao phải kinh động tới Thái hậu, ngươi còn cho rằng Huyết chú đó là truyền thuyết hay sao?” Băng bó xong, đột nhiên hắn ngước mắt nhìn nàng.
Cô gái im lặng, chỉ nhìn chằm chằm về phía chân trời.
Huyết chú? Kim Lang? Chẳng lẽ nó thật sự tồn tại? Như vậy Kim Nhật đâu?
Bên trong tẩm điện, dưới ánh nến, nam tử mặc bộ quần áo xanh đen, mái tóc vàng buộc sau gáy, dáng người cao ngất, kiêu ngạo như con chim ưng đơn độc, lại giống như một con sói hung ác, ánh mắt xanh đen hẹp dài, không chớp mắt nhìn cô gái đang hôn mê ở trên giường.
Gió nhẹ nhàng thổi qua, màn che nhẹ nhàng lay động, không khí ẩm thấp quanh quẩn bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939970/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.