Cuối thu, hoa quế trên cành đều rụng hết xuống đất, hóa thành bùn đất, ánh mặt trời gay gắt mang theo một làn gió nhẹ, cuốn đi vô số hạt bụi, quét theo lá cây lên không trung như đang nhảy múa, tình cờ có thể nhìn thấy được người trong cung đang dọn dẹp chúng.
Nhẹ nhàng dẫm trên đám lá cây, vang lên những âm thanh xào xạc.
“Nương nương, ngài đi nữa không?” Nguyệt Mi cùng Nguyệt Hà cẩn thận đỡ Liễu Nha, hôm nay nàng mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, áo khoác trắng, tóc đen, cùng một ít trâm cài ngọc trai khác nhau, mỗi bước đi làm cho chúng khẽ chạm vào nhau vang lên âm thanh trong trẻo. Nguyệt Hà, Nguyệt Mi vẫn mặc cung trang màu hồng, mới mẻ sạch sẽ, ở trong Hoàng cung trầm tĩnh này hết sức nổi bật, giống như cành cây khô đang chờ mùa xuân đợi nở rộ, sức sống vô cùng.
Liễu Nha vừa xuất hiện khiến cho nhiều người chú ý, không dám quang minh chính đại nhìn, chỉ làm bộ quét sân hoặc nhìn lén sau hành lang, sau đó trở về bẩm báo.
Hai mắt Liễu Nha hiện lên vẻ giảo hoạt, mỉm cười nghịch ngợm, đôi mắt cười đến ngọt ngào, làm cho người ta không thể kháng cự.
“Nguyệt Mi, Nguyệt Hà, chỉ đi xung quanh Ngưng Hương cư cũng không có ích gì, không bằng đến Duẫn Thiên cung một chút, không chừng có thể nhìn thấy Hoàng thượng đấy!” Liễu Nha cố ý nói to, sắc mặt những nô tài phía sau tái nhợt, thì ra Thanh chủ tử chẳng những sống tốt còn được cưng chiều nữa.
Nguyệt Mi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939966/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.